Dòng Chảy Định Mệnh và Những Trang “Toàn Tập N Bet”
Trong cái xóm nhỏ ven sông Sài Gòn, nơi những mái nhà tôn cũ kỹ chen chúc cùng hơi thở mặn mòi của nước và chút bụi bặm của phố thị, người ta vẫn thường nhắc đến ông Bảy. Không phải Bảy “cà rem” hay Bảy “thợ mộc”, mà là Bảy “số đề” – một biệt danh chẳng mấy tự hào nhưng lại gắn liền với cả đời ông, tựa như một định mệnh khó cưỡng. Đối với ông, cuộc đời không phải là chuỗi ngày nối tiếp mà là những con số nhảy múa, là lời thì thầm của vũ trụ được gói ghém trong hai, ba chữ số cuối cùng của giải đặc biệt xổ số kiến thiết.
Ông Bảy không phải kẻ nghiện cờ bạc theo kiểu bốc đồng, cạn nghĩ. Ông là một nhà nghiên cứu, một triết gia tự phong của những con số. Cả cuộc đời ông, từ thuở thanh xuân trai tráng cho đến khi tóc đã điểm bạc phơ, hằn lên những vết chân chim sâu hoắm ở khóe mắt, đều xoay quanh một khao khát duy nhất: tìm ra “toàn tập n bet xổ số kiến thiết”.
“Toàn tập n bet” không phải là một cuốn sách in ấn cụ thể, cũng chẳng phải một phần mềm máy tính tinh vi nào. Nó là một huyền thoại, một lời đồn đại len lỏi trong giới những người “nuôi số”, “săn đề”. Người ta kể rằng, ở đâu đó, tồn tại một bộ công thức, một hệ thống quy tắc tối thượng có thể giải mã được chu kỳ ngẫu nhiên của lồng cầu xổ số. “N bet” ở đây, không chỉ là “n” số đề, mà nó còn mang ý nghĩa của một “n” tầng lớp bí ẩn, một “n” phương pháp ghép số, bao lô, đánh đề, xiên, quay… mà chỉ những người thực sự thấu hiểu quy luật vận hành của “ma trận số” mới có thể lĩnh hội.
Mỗi buổi chiều, khi ánh nắng vàng hanh hao đổ xuống những ngõ hẻm, ông Bảy lại bắt đầu nghi thức của mình. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ phủ đầy vết ố trà, những quyển sổ bạc màu xếp chồng lên nhau. Đó là kho tàng dữ liệu của ông: kết quả xổ số của các đài miền Nam từ hàng chục năm về trước, được ghi chép cẩn thận bằng những nét chữ nguệch ngoạc nhưng ngay ngắn. Từng con số, từng cặp số, từng dàn đề đều được đánh dấu, khoanh tròn, gạch chéo bằng những cây bút chì đủ màu sắc. Ông gọi đó là “thư viện kiến thiết” của riêng mình.
Ông tin rằng, dù là ngẫu nhiên, vẫn có những chu kỳ lặp lại, những “nút thắt” định mệnh mà nếu kiên trì phân tích, sẽ tìm ra được “chìa khóa”. Ông dành hàng giờ đồng hồ để ngồi trước những trang giấy ấy, đôi mắt nheo lại, cái kính lão trễ xuống tận chóp mũi. Ông lẩm bẩm những dãy số, vẽ ra những sơ đồ hình học kỳ quái mà chỉ mình ông hiểu. Đôi khi, ông lại thở dài, đôi khi lại khẽ reo lên một tiếng đầy hy vọng khi tìm thấy một “dấu hiệu” nào đó mà ông cho là quan trọng.
Bà Bảy, vợ ông, nay đã khuất núi, từng phì cười và mắng yêu: “Ông làm như giải toán quốc tế không bằng! Cứ đổ hết tiền vô mấy con số rồi lại ngồi ôm sổ mà khóc”. Nhưng bà cũng chẳng bao giờ ngăn cản ông. Bà hiểu, đó không chỉ là tiền bạc, mà là niềm tin, là lẽ sống, là một phần tâm hồn của ông Bảy. Nó giống như một khúc ca buồn bã nhưng đầy mê hoặc, cứ mãi ngân nga trong tiềm thức của người đàn ông cả đời đi tìm kiếm một thứ gì đó vô hình.
Có lần, ông Bảy kể về một “cao nhân” mà ông từng gặp cách đây mấy chục năm. Đó là một ông lão râu bạc trắng, sống ẩn dật trong một căn chòi lá ven rừng cao su. Ông lão ấy không chơi xổ số, nhưng lại có một bộ “sổ tay kinh nghiệm” mà người ta đồn đại là gần như hoàn chỉnh của “toàn tập n bet”. Ông Bảy đã lặn lội đến tận nơi, thuyết phục mãi mới được ông lão cho xem qua vài trang. Những trang giấy đó, theo lời ông Bảy, không chỉ có số, mà còn có cả những triết lý âm dương, ngũ hành, cả những câu thơ lục bát ẩn chứa bí mật. “Con ơi,” ông lão nói, “số là hữu hạn, nhưng quy luật của nó thì vô cùng. Cái 'n bet' không phải là tìm ra con số, mà là tìm ra cái 'tâm' của con số, cái 'hồn' của nó.” Lời nói ấy, cùng với những ký hiệu lạ lùng trên trang giấy đã ám ảnh ông Bảy suốt mấy mươi năm.
Đêm về khuya, khi cả xóm đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió rít qua khe cửa, ông Bảy vẫn còn ngồi đó, bên ngọn đèn dầu leo lét. Ông không ngủ được. Đầu óc ông như một cỗ máy quay số không ngừng nghỉ, cố gắng sắp xếp những mảnh ghép rời rạc thành một bức tranh hoàn chỉnh. Ông nhìn vào những con số, không phải với con mắt của một người tham lam, mà với con mắt của một nghệ sĩ đang cố gắng nắm bắt vẻ đẹp của một vũ điệu ngẫu hứng, một bản giao hưởng của cơ may và định mệnh.
Cái cảm giác hồi hộp mỗi khi chiếc lồng cầu bắt đầu quay, rồi từng con số được xướng lên, hòa cùng tiếng trống dồn dập trên đài phát thanh. Đó là những giây phút ông Bảy cảm thấy mình sống nhất. Dù thắng hay thua, dù tìm thấy “chìa khóa” hay chỉ là một sai lầm, thì quá trình tìm kiếm ấy, cái hành trình miệt mài với “toàn tập n bet” ấy, đã trở thành một phần không thể tách rời của cuộc đời ông. Nó không chỉ là hy vọng về một cuộc đổi đời, mà còn là một cuộc đối thoại thầm lặng với số phận, một nỗ lực kiên cường để tìm thấy trật tự trong cái hỗn mang của cuộc đời.